Mẹ đã cho tôi cuộc sống, mở cho tôi con đường tươi sáng

Con đi tìm mẹ cho những bài thơ
Nhưng tìm hoài mà không trọn vần trọn điệu…
Tôi muốn víêt rất nhiều về mẹ, nhưng cho đến bây giờ tôi vẫn sợ khi cầm bút víêt về mẹ, có lẽ vì:
Mẹ của con chỉ có một mà thôi
Thơ về mẹ không thể có hai lời
Lỡ viết sai rồi
Đôi mắt mẹ mẹ có buồn không…?

trich: cam nghi ve me

Nếu ai hỏi tôi. Ai là người mà tôi quý trọng nhất. Tôi ngẫng cao đầu để tra lời rằng. Người tôi quý trọng nhất trong cuộc đời là Cha và Mẹ của tôi.

Cảm nghĩ về mẹ, mẹ tôi đến nay tóc đã có nhiều sợi bạc không còn được thẳng mượt và đen bóng như ngày nào, làn da không còn mịn màng như ngày xưa nữa, thay vào đó là những nếp nhăn trên khuôn mặt hiện hậu của me. Tôi còn nhớ lúc tôi còn đi học, mẹ là người săn sóc cho tôi từng miếng ăn giấc ngủ, chỉ bảo cho tôi những bài toán khó, luyện cho tôi cách ăn cách mặc sao cho ngọn gàng và ngăn nắp. Đến khi tôi đi học đại học Mẹ tôi luôn quan tâm hỏi thăm đến những miếng ăn, giấc ngủ và bạn bè của tôi trong lớp. Những chủ nhật được nghỉ tôi chỉ muốn bắt xe để về quê với mẹ. Những ngày tháng thoi đưa sau 4 năm học xong đại học tôi đã được trở về bên mẹ. Những ngày tháng ở nhà chờ việc tôi vô cùng chán nản Mẹ tôi vẫn luôn luôn động viên an ủi. Đến nay tôi đã có gia đình riêng và đã có 1 cháu bé. Nhưng cứ chủ nhật nào được nghỉ là cả nhà tôi lại về nhà thăm bố mẹ. Lúc đi trên con được quê tôi lần nào tôi cũng chỉ cho vợ và baby girl nhà tôi nhưng kỷ niệm đẹp thời thơ ấu (góc kia tôi hay chơi trốn tìm, chỗ này tôi hay chơi đuổi bắt…)

Đến giờ ai có hỏi tôi: Ai là người mà tôi quý trọng nhất. Tôi vẫn ngẩng mắt lên trời mà trả lời rằng người mà tôi quý trọng nhất cuộc đời tôi là Mẹ (và Cha). Mẹ đã cho tôi cuộc sống, mở cho tôi con đường tươi sáng, động viên tôi những khi tôi buồn bã và cho tôi một tương lai như ngày hôm nay.

Tham khảo thêm thông tin ở các báo khác:

Báo Cần Thơ  I  Báo An Giang  I  Báo Đồng Tháp  I  Báo Cà Mau  I  Báo Bạc Liêu  I  Báo Đồng Khởi  I  Báo Hậu Giang  I  Báo Kiên Giang  I  Báo Tiền Giang  I  Báo Trà Vinh  I  Báo Long An  I  Báo Tây Ninh  I  Báo Bình Phước  I  Báo Bình Dương  I  Báo Đồng Nai  I  Báo Bà Rịa Vũng Tàu  I  Báo Ninh Thuận  I  Báo Bình Thuận  I  Báo Bình Định  I  Báo Phú Yên  I  Báo Quảng Nam  I  Báo Quảng Ngãi  I  Báo Đà Nẵng  I  Báo Quảng Trị  I  Báo Quảng Bình  I  Báo Nghệ An  I  Báo Hà Tĩnh  I  Báo Khánh Hòa  I  Báo Đắk Lắk  I  Báo Đắk Nông  I  Báo Gia Lai  I  Báo Kon Tum  I  Báo Lâm Đồng  I  Báo Hải Phòng  I  Báo Bắc Kạn  I  Báo Tuyên Quang  I  Báo Bắc Ninh  I  Báo Vĩnh Phúc  I  Báo Cao Bằng  I  Báo Yên Bái  I  Báo Điện Biên  I  Báo Hà Nam  I  Báo Thái Bình  I  Báo Hải Dương  I  Báo Hòa Bình  I  Báo Hưng Yên  I  Báo Lai Châu  I  Báo Lạng Sơn  I  Báo Lào Cai  I  Báo Nam Định  I  Báo Ninh Bình  I  Báo Phú Thọ  I  Báo Quảng Ninh  I  Báo Sơn La  I  Báo Thái Nguyên  I  Báo Bắc Giang  I  Báo Hà Giang

Ký của một đời người

Cảm nghĩ về mẹ, những ký ức của một đời người, cát bụi chẳng thế lấp đầy quá khứ. Những việc đã qua như khói như sương, những điều hư ảo khiến người ta chẳng thể cảm thấy được sự chân thành, lật giở từng trang sách đã ố vàng mà chân thực biết bao, chân thực đến nỗi khó mà quên được

 “Sắp đi mũi chỉ kỹ càng

Sợ con đi đó xa nhà quá lâu

Chút lòng tấc cỏ dễ đâu

Bóng ba xuân đáp ơn sâu mẹ hiền” (trich: cam nghi ve me)

Tham khảo thêm thông tin ở các báo khác:

Báo Cần Thơ  I  Báo An Giang  I  Báo Đồng Tháp  I  Báo Cà Mau  I  Báo Bạc Liêu  I  Báo Đồng Khởi  I  Báo Hậu Giang  I  Báo Kiên Giang  I  Báo Tiền Giang  I  Báo Trà Vinh  I  Báo Long An  I  Báo Tây Ninh  I  Báo Bình Phước  I  Báo Bình Dương  I  Báo Đồng Nai  I  Báo Bà Rịa Vũng Tàu  I  Báo Ninh Thuận  I  Báo Bình Thuận  I  Báo Bình Định  I  Báo Phú Yên  I  Báo Quảng Nam  I  Báo Quảng Ngãi  I  Báo Đà Nẵng  I  Báo Quảng Trị  I  Báo Quảng Bình  I  Báo Nghệ An  I  Báo Hà Tĩnh  I  Báo Khánh Hòa  I  Báo Đắk Lắk  I  Báo Đắk Nông  I  Báo Gia Lai  I  Báo Kon Tum  I  Báo Lâm Đồng  I  Báo Hải Phòng  I  Báo Bắc Kạn  I  Báo Tuyên Quang  I  Báo Bắc Ninh  I  Báo Vĩnh Phúc  I  Báo Cao Bằng  I  Báo Yên Bái  I  Báo Điện Biên  I  Báo Hà Nam  I  Báo Thái Bình  I  Báo Hải Dương  I  Báo Hòa Bình  I  Báo Hưng Yên  I  Báo Lai Châu  I  Báo Lạng Sơn  I  Báo Lào Cai  I  Báo Nam Định  I  Báo Ninh Bình  I  Báo Phú Thọ  I  Báo Quảng Ninh  I  Báo Sơn La  I  Báo Thái Nguyên  I  Báo Bắc Giang  I  Báo Hà Giang

Ký ức về mẹ

Cảm nghĩ về mẹ, có lẽ trong cuộc đời mỗi con người ai cũng từng nhớ những buổi sáng bị mẹ nhéo tai gọi dậy rồi làu bàu giục khẩn trương thay quần áo để kịp tới trường, nhưng ta lại quên mắt ánh mắt tràn đầy yêu thương của mẹ. Dường như ta chưa thể quên cái cảm giác đau đớn trong những trận đòn của cha mỗi khi phạm lỗi, nhưng ta lại không biết trái tim người khi ấy như cũng đang rớm máu… Có lẽ vì cuộc sống bận rộn, hay vì nhiều lý do khác mà những tình cảm yêu thương trong suốt quá trình trưởng thành ấy đã bị lãng quên, mãi cho đến một ngày tình cờ đọc được một bài văn của ai đó, chúng ta mới bắt chợt nhớ tới cha mẹ mình…

“Đường kim từ tay mẹ, thành áo trên người con”. Tình yêu của cha mẹ dường như đều xuất phát từ những việc nhỏ nhặt như đường kim mũi chỉ ấy. Bất kể chúng ta đang ở nơi nào, núi cao hay vực thẳm, chân trời góc bể nào, thì tình yêu ấy vẫn luôn chấp cánh cho những uơc mơ của chúng ta.

Quá trình trưởng thành của mỗi người không giống nhau, nhưng tình yêu của cha mẹ đều như nhau. Trong những câu chuyện đời thường ấy, tình yêu của cha mẹ đều lớn lao như biển cả. Trong cuốn sách này, những câu chuyện từ trong hồi ức về tình yêu ấm áp của cha mẹ, đó có thể là những lời cảm ơn dành cho họ, cũng có thể là sự tiếc nuối và cả những lời chưa kịp nói… Cái giá cho sự trưởng thành của chúng ta chính là mái tóc mỗi ngày một bạc của cha và nếp nhăn xuất hiện nhiều hơn trên da mặt mẹ. Không phải ai cũng may mắn được nghe những lời an ủi động viên của cha mẹ, hay có cha mẹ ở ngay bên mình. Đừng để sự đền đáp chưa thực hiện được trở thành sự tiếc nuối.(trich: cam nghi ve me)

Tham khảo thêm thông tin ở các báo khác:

Báo Cần Thơ  I  Báo An Giang  I  Báo Đồng Tháp  I  Báo Cà Mau  I  Báo Bạc Liêu  I  Báo Đồng Khởi  I  Báo Hậu Giang  I  Báo Kiên Giang  I  Báo Tiền Giang  I  Báo Trà Vinh  I  Báo Long An  I  Báo Tây Ninh  I  Báo Bình Phước  I  Báo Bình Dương  I  Báo Đồng Nai  I  Báo Bà Rịa Vũng Tàu  I  Báo Ninh Thuận  I  Báo Bình Thuận  I  Báo Bình Định  I  Báo Phú Yên  I  Báo Quảng Nam  I  Báo Quảng Ngãi  I  Báo Đà Nẵng  I  Báo Quảng Trị  I  Báo Quảng Bình  I  Báo Nghệ An  I  Báo Hà Tĩnh  I  Báo Khánh Hòa  I  Báo Đắk Lắk  I  Báo Đắk Nông  I  Báo Gia Lai  I  Báo Kon Tum  I  Báo Lâm Đồng  I  Báo Hải Phòng  I  Báo Bắc Kạn  I  Báo Tuyên Quang  I  Báo Bắc Ninh  I  Báo Vĩnh Phúc  I  Báo Cao Bằng  I  Báo Yên Bái  I  Báo Điện Biên  I  Báo Hà Nam  I  Báo Thái Bình  I  Báo Hải Dương  I  Báo Hòa Bình  I  Báo Hưng Yên  I  Báo Lai Châu  I  Báo Lạng Sơn  I  Báo Lào Cai  I  Báo Nam Định  I  Báo Ninh Bình  I  Báo Phú Thọ  I  Báo Quảng Ninh  I  Báo Sơn La  I  Báo Thái Nguyên  I  Báo Bắc Giang  I  Báo Hà Giang

Mẹ là bông hoa tỏa hương về đêm

“Trong màn đêm lạnh giá, một ngọn nến sẽ soi sáng và sưởi ấm cho mọi vật. Trong cuộc đời mỗi con người, ngọn nến đó chính là mẹ!”. Tôi hồi hộp đọc tiếp bài văn của con gái lớp 6, bài văn viết về một người thân của mình. Người thân con chọn chính là tôi, người mẹ. Tôi tò mò muốn biết con tôi nghĩ gì,  cảm nghĩ về mẹ,cảm nhận thế nào về tình mẹ con.

“Nhớ ngày xưa khi còn bé, mẹ ôm ấp tôi những lúc trời lạnh. Mẹ kể cho tôi nghe những câu chuyện cổ tích ly kỳ, hấp dẫn bằng giọng nói trầm ấm. Đôi mắt mẹ yêu thương nhìn tôi trìu mến. Đôi mắt đen láy làm cho mẹ thật thông minh. Cả những lúc chui vào trong chăn cùng mẹ, tôi cảm nhận được hơi thở ấm nồng, nhè nhẹ. Mẹ muốn tôi ngủ yên, ngủ say để sáng mai còn đi học sớm, không bị thiếu ngủ…”. Có những điều không cần phải nói ra, tuy con còn nhỏ, con cũng có thể cảm nhận được!

trich: cam nghi ve me

Tham khảo thêm thông tin ở các báo khác:

Báo Cần Thơ  I  Báo An Giang  I  Báo Đồng Tháp  I  Báo Cà Mau  I  Báo Bạc Liêu  I  Báo Đồng Khởi  I  Báo Hậu Giang  I  Báo Kiên Giang  I  Báo Tiền Giang  I  Báo Trà Vinh  I  Báo Long An  I  Báo Tây Ninh  I  Báo Bình Phước  I  Báo Bình Dương  I  Báo Đồng Nai  I  Báo Bà Rịa Vũng Tàu  I  Báo Ninh Thuận  I  Báo Bình Thuận  I  Báo Bình Định  I  Báo Phú Yên  I  Báo Quảng Nam  I  Báo Quảng Ngãi  I  Báo Đà Nẵng  I  Báo Quảng Trị  I  Báo Quảng Bình  I  Báo Nghệ An  I  Báo Hà Tĩnh  I  Báo Khánh Hòa  I  Báo Đắk Lắk  I  Báo Đắk Nông  I  Báo Gia Lai  I  Báo Kon Tum  I  Báo Lâm Đồng  I  Báo Hải Phòng  I  Báo Bắc Kạn  I  Báo Tuyên Quang  I  Báo Bắc Ninh  I  Báo Vĩnh Phúc  I  Báo Cao Bằng  I  Báo Yên Bái  I  Báo Điện Biên  I  Báo Hà Nam  I  Báo Thái Bình  I  Báo Hải Dương  I  Báo Hòa Bình  I  Báo Hưng Yên  I  Báo Lai Châu  I  Báo Lạng Sơn  I  Báo Lào Cai  I  Báo Nam Định  I  Báo Ninh Bình  I  Báo Phú Thọ  I  Báo Quảng Ninh  I  Báo Sơn La  I  Báo Thái Nguyên  I  Báo Bắc Giang  I  Báo Hà Giang

Mẹ mãi là người đẹp nhất trong lòng con

“Tôi muốn dệt những vần thơ về mẹ
Để đọc lên cho nước mắt trào rơi
Vì có gì đẹp đẽ nhất trên đời
Thiêng liêng nhất phải chăng là tình mẹ ?”

Cảm nghĩ về mẹ,  về tình mẹ, vâng! Mẹ, tình mẹ, đó là những thứ quý giá và thiêng liêng nhất trên đời. Mỗi con người chúng ta ai sinh ra cũng đều có mẹ. Mẹ là người đã chín tháng mười ngày mang nặng đẻ đau sinh ra ta, cho ta cuộc sống này.
Từ khi chào đời, cất tiếng khóc đầu tiên, con đã may mắn nhận được vòng tay che chở, âu yếm của mẹ. Mẹ luôn là người dành cho con nhiều tình yêu thương nhất. Thời gian mới đó mà trôi nhanh quá, xuân này mẹ đã bước qua tuổi 40 rồi. Những nếp nhăn trên khuôn mặt mẹ giờ đang dần hiện ra. Có thể với ai đó, mẹ không phải là người đẹp “nghiêng nước nghiêng thành”, nhưng với con, với gia đình mẹ là nhất! Mẹ không cao, nước da lại ngăm đen. Con biết tất cả là do mẹ đã phải làm lụng vất vả để kiếm tiền nuôi con. Đôi bàn tay của mẹ gầy guộc, rám nắng. Nhưng cũng nhờ đôi bàn tay ấy mà con có được những giấc ngủ ngon, có những bữa ăn ngon lành… Mỗi khi cầm đôi bàn tay mẹ, lòng con lại cảm thấy thương mẹ vô cùng. Mẹ! Mẹ là người đã sinh con ra, cho con cuộc sống này. Mẹ đã dạy con thế nào là người tốt, dạy con cách trưởng thành…. Mẹ mãi là người đẹp nhất trong lòng con.

nguon: cam nghi ve me

Tham khảo thêm thông tin ở các báo khác:

Báo Cần Thơ  I  Báo An Giang  I  Báo Đồng Tháp  I  Báo Cà Mau  I  Báo Bạc Liêu  I  Báo Đồng Khởi  I  Báo Hậu Giang  I  Báo Kiên Giang  I  Báo Tiền Giang  I  Báo Trà Vinh  I  Báo Long An  I  Báo Tây Ninh  I  Báo Bình Phước  I  Báo Bình Dương  I  Báo Đồng Nai  I  Báo Bà Rịa Vũng Tàu  I  Báo Ninh Thuận  I  Báo Bình Thuận  I  Báo Bình Định  I  Báo Phú Yên  I  Báo Quảng Nam  I  Báo Quảng Ngãi  I  Báo Đà Nẵng  I  Báo Quảng Trị  I  Báo Quảng Bình  I  Báo Nghệ An  I  Báo Hà Tĩnh  I  Báo Khánh Hòa  I  Báo Đắk Lắk  I  Báo Đắk Nông  I  Báo Gia Lai  I  Báo Kon Tum  I  Báo Lâm Đồng  I  Báo Hải Phòng  I  Báo Bắc Kạn  I  Báo Tuyên Quang  I  Báo Bắc Ninh  I  Báo Vĩnh Phúc  I  Báo Cao Bằng  I  Báo Yên Bái  I  Báo Điện Biên  I  Báo Hà Nam  I  Báo Thái Bình  I  Báo Hải Dương  I  Báo Hòa Bình  I  Báo Hưng Yên  I  Báo Lai Châu  I  Báo Lạng Sơn  I  Báo Lào Cai  I  Báo Nam Định  I  Báo Ninh Bình  I  Báo Phú Thọ  I  Báo Quảng Ninh  I  Báo Sơn La  I  Báo Thái Nguyên  I  Báo Bắc Giang  I  Báo Hà Giang

 

 

 

 

Mẹ là một bản nhạc bất tận, không thể nào ca tụng hết được công lao dưỡng dục của người

Đến lúc sanh con ra, nhìn thấy đứa con thơ bụ bẫm nằm bên vòng tay của người mẹ hiền mà không có cha nó đâu, từng giọt nước mắt mẹ rơi trên nước da non của con khiến ai cũng bật khóc. Cảm nghĩ về mẹ, giúp tôi thêm hiểu những vất vả và khổ cực của người. Trong suốt năm năm không có cha vậy mà mẹ đã chăm sóc, nuôi nấng con không thua kém đứa trẻ nào. Ai nấy cũng đều rất khâm phục mẹ, khâm phục một người đàn bà đảm đang, nhân từ. Không bao giờ thấy mẹ khóc hay than thở với ai nhưng tôi biết trong đêm khuya nước mắt của mẹ thấm ướt đẫm gối nằm.

Khi cha đã từ bỏ gia đình và trở về với mẹ và tôi thì cuộc sống gia đình trở nên ấm cúng hơn, vui tươi hơn. Nhưng oái oăm thay khi cha về lại mang theo trong người căn bệnh bướu. Khổng thể xin việc làm mà cha lại phải thường xuyên khám bệnh và điều trị. Vậy là người phụ nữ duy nhất trong gia đình lại phải lao tâm, khổ cực hơn gấp bội. 

trich: cam nghi ve me

Tham khảo thêm thông tin ở các báo khác:

Báo Cần Thơ  I  Báo An Giang  I  Báo Đồng Tháp  I  Báo Cà Mau  I  Báo Bạc Liêu  I  Báo Đồng Khởi  I  Báo Hậu Giang  I  Báo Kiên Giang  I  Báo Tiền Giang  I  Báo Trà Vinh  I  Báo Long An  I  Báo Tây Ninh  I  Báo Bình Phước  I  Báo Bình Dương  I  Báo Đồng Nai  I  Báo Bà Rịa Vũng Tàu  I  Báo Ninh Thuận  I  Báo Bình Thuận  I  Báo Bình Định  I  Báo Phú Yên  I  Báo Quảng Nam  I  Báo Quảng Ngãi  I  Báo Đà Nẵng  I  Báo Quảng Trị  I  Báo Quảng Bình  I  Báo Nghệ An  I  Báo Hà Tĩnh  I  Báo Khánh Hòa  I  Báo Đắk Lắk  I  Báo Đắk Nông  I  Báo Gia Lai  I  Báo Kon Tum  I  Báo Lâm Đồng  I  Báo Hải Phòng  I  Báo Bắc Kạn  I  Báo Tuyên Quang  I  Báo Bắc Ninh  I  Báo Vĩnh Phúc  I  Báo Cao Bằng  I  Báo Yên Bái  I  Báo Điện Biên  I  Báo Hà Nam  I  Báo Thái Bình  I  Báo Hải Dương  I  Báo Hòa Bình  I  Báo Hưng Yên  I  Báo Lai Châu  I  Báo Lạng Sơn  I  Báo Lào Cai  I  Báo Nam Định  I  Báo Ninh Bình  I  Báo Phú Thọ  I  Báo Quảng Ninh  I  Báo Sơn La  I  Báo Thái Nguyên  I  Báo Bắc Giang  I  Báo Hà Giang

 

Thật may mắn vì con có mẹ!

Cảm nghĩ về mẹ, về cảm xúc của mẹ. Thật sự là vậy, nó đang cảm thấy rất bất an khi mẹ như thế. Chẳng thà mẹ cứ nói hết suy nghĩ ra như những lần trước, nó sẽ thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Lúc này đây, nó vẫn nằm trên giường, mẹ vẫn ngồi cạnh nó, nó không dám động đậy, nó sợ mẹ biết nó đã thức.

Lúc trước nó chỉ biết rằng, mẹ thương nó, thế thôi. Còn giờ đây, nó cảm nhận rõ ràng tình thương đó hơn ai hết. Nếu hôm nay nó không giật mình thức giấc, có lẽ nó cũng sẽ chưa cảm nhận được sự ấm áp vô cùng của mẹ dành cho nó.

May mắn vì hôm nay mẹ vẫn ở bên con. May mắn vì con biết rằng, khi con thức dậy, con vẫn sẽ nhìn thấy mẹ. May mắn vì… con có mẹ!./.

trich: cam nghi ve me

Tham khảo thêm thông tin ở các báo khác:

Báo Cần Thơ  I  Báo An Giang  I  Báo Đồng Tháp  I  Báo Cà Mau  I  Báo Bạc Liêu  I  Báo Đồng Khởi  I  Báo Hậu Giang  I  Báo Kiên Giang  I  Báo Tiền Giang  I  Báo Trà Vinh  I  Báo Long An  I  Báo Tây Ninh  I  Báo Bình Phước  I  Báo Bình Dương  I  Báo Đồng Nai  I  Báo Bà Rịa Vũng Tàu  I  Báo Ninh Thuận  I  Báo Bình Thuận  I  Báo Bình Định  I  Báo Phú Yên  I  Báo Quảng Nam  I  Báo Quảng Ngãi  I  Báo Đà Nẵng  I  Báo Quảng Trị  I  Báo Quảng Bình  I  Báo Nghệ An  I  Báo Hà Tĩnh  I  Báo Khánh Hòa  I  Báo Đắk Lắk  I  Báo Đắk Nông  I  Báo Gia Lai  I  Báo Kon Tum  I  Báo Lâm Đồng  I  Báo Hải Phòng  I  Báo Bắc Kạn  I  Báo Tuyên Quang  I  Báo Bắc Ninh  I  Báo Vĩnh Phúc  I  Báo Cao Bằng  I  Báo Yên Bái  I  Báo Điện Biên  I  Báo Hà Nam  I  Báo Thái Bình  I  Báo Hải Dương  I  Báo Hòa Bình  I  Báo Hưng Yên  I  Báo Lai Châu  I  Báo Lạng Sơn  I  Báo Lào Cai  I  Báo Nam Định  I  Báo Ninh Bình  I  Báo Phú Thọ  I  Báo Quảng Ninh  I  Báo Sơn La  I  Báo Thái Nguyên  I  Báo Bắc Giang  I  Báo Hà Giang

Tại sao mẹ chấp nhận hy sinh vô điều kiện vì con

Cảm nghĩ về mẹ  trong con mắt một đứa trẻ, mẹ sinh ra là để chăm sóc con. Chưa bao giờ tôi tư đặt câu hỏi: Tại sao mẹ chấp nhận hy sinh vô điều kiện vì con? . Mẹ tốt, rất tốt với tôi nhưng có lúc tôi nghĩ mẹ thật quá đáng, thật… ác. Đã bao lần, mẹ mắng tôi, tôi đã khóc. Khóc vì uất ức, cay đắng chứ đâu khóc vì hối hận. Rồi cho đến một lần… Tôi đi học về, thấy mẹ đang đọc trộm nhật ký của mình. Tôi tức lắm, giằng ngay cuốn nhật ký từ tay mẹ và hét to:“ Sao mẹ quá đáng thế! Đây là bí mật của con, mẹ không có quyền động vào. Mẹ ác lắm, con không cần mẹ nữa! ” Cứ tưởng, tôi sẽ ăn một cái tát đau điếng. Nhưng không mẹ chỉ lặng người, hai gò má tái nhợt, Khóe mắt rưng rưng. Có gì đó khiến tôi không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ.

Tôi chạy vội vào phòng, khóa cửa mặc cho bố cứ gọi mãi ở ngoài. Tôi đã khóc, khóc nhiều lắm, ướt đẫm chiếc gối nhỏ. Đêm càng về khuya, tôi thao thức, trằn trọc. Có cái cảm giác thiếu vắng, hụt hẫng mà tôi không sao tránh được. Tôi đã tự an ủi mình bằng cách tôi đang sống trong một thế giới không có mẹ, không phải học hành, sẽ rất hạnh phúc. Nhưng đó đâu lấp đầy dược cái khoảng trống trong đầu tôi. Phải chăng tôi thấy hối hận? Phải chăng tôi đang thèm khát yêu thương? …

trich: cam nghi ve me

Đêm nay con ngủ giấc tròn, Mẹ là ngọn gió của con suốt đời

“Đêm nay con ngủ giấc tròn

Mẹ là ngọn gió của con suốt đời.”

Cảm nghĩ về mẹ, trong cuộc đời này, có ai lại không được lớn lên trong vòng tay của mẹ, được nghe tiếng ru hời ầu ơ ngọt ngào, có ai lại không dược chìm vào giấc mơ trong gió mát tay mẹ quạt mỗi trưa hè oi ả. Và trong cuộc đời này, có ai yêu con bằng mẹ, có ai suốt đời vì con giống mẹ, có ai săn sàng sẻ chia ngọt bùi cùng con như mẹ.

Với tôi cũng vậy, mẹ là người quan tâm đến tôi nhất và cũng là người mà tôi yêu thương và mang ơn nhất trên đời này. Tôi vẫn thường nghĩ rằng mẹ tôi không đẹp. Không đẹp vì không có cái nước da trắng, khuôn mặt tròn phúc hậu hay đôi mắt long lanh… mà mẹ chỉ có khuôn mặt gầy gò, rám nắng, vấng trán cao, những nếp nhăn của cái tuổi 40, của bao âu lo trong đời in hằn trên khóe mắt. Nhưng bố tôi bảo mẹ đẹp hơn những phụ nữ khác ở cái vẻ đẹp trí tuệ. Đúng vậy, mẹ tôi thông minh, nhanh nhẹn, tháo vát lắm. Trên cương vị của một người lãnh đạo, ai cũng nghĩ mẹ là người lạnh lùng, nghiêm khắc. có những lúc tôi cũng nghĩ vậy. nhưng khi ngồi bên mẹ, bàn tay mẹ âu yếm vuốt tóc tôi, mọi ý nghĩ đó tan biến hết. Tôi có cả giác lâng lâng, xao xuyến khó tả, cảm giác như chưa bao giờ tôi được nhận nhiều yêu thương đến thế. Dường như một dòng yêu thương mãnh liệt qua bàn tay mẹ truyền vào sâu trái tim tôi, qua ánh mắt, đôi môi trìu mến, qua nụ cười ngọt ngào, … qua tất cả những gì của mẹ. tình yêu ấy chỉ khi người ta gần bên mẹ lâu rồi mói cảm thấy đuợc thôi. Từ nhỏ đến lớn, tôi đón nhận tình yêu vô hạn của mẹ như một ân huệ, một điều đương nhiên.

nguon: cam nghi ve me

Mẹ đã sinh con ra trong niềm hạnh phúc vô biên

Và rồi, với lòng bao la, ý chí quyết tâm bảo vệ giọt máu đầu tiên của mình, phát biểu cảm nghĩ về mẹ, đã giúp con hiểu được tình thương của Mẹ đối với con nhiều như thế nào?  Mẹ đã sinh con ra trong niềm hạnh phúc vô biên, kèm theo đó là nỗi đau đớn tột cùng. Tiếng khóc của trẻ thơ với giọt nước mắt hạnh phúc của Mẹ đã động lòng nơi trời cao, ông trời đã không cướp đi Mẹ mà trả Mẹ về bên cạnh con và bố. Bố thật sự vui mừng khi ôm hai mẹ con mình và khóc, chắc có lẽ đây là giọt nước mắt đầu tiên của bố giành cho hai Mẹ con chúng ta đúng không hả Mẹ?

Chuyện này, trước đây, con không hề biết, mà cũng có ai cho con biết đâu. Con chỉ nghe Bài kể lại, đủ ngày, đủ tháng mà con vẫn chưa chịu ra, cứ quậy Mẹ hoài, làm cho Mẹ chịu những cơn đau vật vã; cuối cùng, đi xin gạo nhà người ta ăn con mới chịu ra… Trong một lần bị bệnh, con đã nghe Mẹ nói chuyện với bạn của Mẹ, và như thế, con đã biết được mình ra đời như thế nào. Một lần bị bệnh, biết được câu chuyện về sự ra đời của mình, đó lần bệnh con cảm thấy hạnh phúc nhất đấy Mẹ ạ !

trich: cam nghi ve me